偈颂一百零二首

宋代 释慧远
钵盂盛世界,拄杖搅沧溟。 鱼龙俱削迹,佛祖也逃形。 日午全机现,乌沉未出轮。 秋高山月白,春至烧痕青。
shèng shì jiè   zhǔ zhàng jiǎo cāng míng  
lóng xiāo   táo xíng  
quán xiàn   chén wèi chū lún  
qiū gāo shān yuè bái   chūn zhì shāo hén qīng