偈颂三十首

宋代 释慧晖
梁土皇帝,南天太子。 相见端的,不识妙旨。 廓然不识莫公私,太子皇帝对面时。 一片檀香炉上火,残红吹起发花枝。
liáng huáng   nán tiān tài  
xiāng jiàn duān   shí miào zhǐ  
kuò rán shí gōng   tài huáng duì miàn shí  
piàn tán xiāng shàng huǒ   cán hóng chuī huā zhī