偈四首

宋代 释慧晖
皮肤脱落绝方隅,明了身心一物无。 妙入道寰深静处,玉人端驭白牛车。
tuō luò jué fāng   míng liǎo shēn xīn  
miào dào huán shēn jìng chǔ   rén duān bái niú chē