即事四首 其二

宋代 王炎
发秃怜毛颖,才供米帛谋。才疏无可用,身老更何求。 燕语催春事,花飞恼客愁。行藏犹首鼠,归梦绕沧洲。
lián máo yǐng   cái gōng móu cái shū yòng shēn   lǎo gēng qiú    
yàn cuī chūn shì   huā fēi nǎo chóu xíng cáng yóu shǒu shǔ guī   mèng rào cāng zhōu