偈十首

宋代 释慧晖
直下拨开木上座,蓦端握却毫长老。 衲僧气宇乾坤外,一夜寒冰通体到。
zhí xià kāi shàng zuò   duān què háo zhǎng lǎo  
sēng qián kūn wài   hán bīng tōng dào