即事 其四

宋代 虞俦
春工投老日骎骎,阅遍芳菲又绿阴。不复椅梧倾宿凤,几番淮海变鸣禽。 太阿自抚为知己,焦尾谁弹莫赏音。高下风花何足问,向来出处固无心。
chūn gōng tóu lǎo qīn qīn   yuè biàn fāng fēi yòu 绿 yīn qīng fèng 宿   fān huái hǎi biàn míng qín    
tài ē wèi zhī   jiāo wěi shuí dàn shǎng yīn gāo xià fēng huā wèn xiàng   lái chū chù xīn