即事偶赋
白烟竟日起,雨晦苍山深。老菊不复妍,丹枫满高林。
抱病寝斋房,窗户结愁阴。起望一舒情,遐眺豁烦襟。
人生亦已劳,世路方崎嵚。且咏招隐作,无为名迹侵。
bái
白
yān
烟
jìng
竟
rì
日
qǐ
起
,
yǔ
雨
huì
晦
cāng
苍
shān
山
shēn
深
lǎo
。
jú
老
bù
菊
fù
不
yán
复
dān
妍
,
fēng
丹
mǎn
枫
gāo
满
lín
高
林
。
bào
抱
bìng
病
qǐn
寝
zhāi
斋
fáng
房
,
chuāng
窗
hu
户
jié
结
chóu
愁
yīn
阴
qǐ
。
wàng
起
yī
望
shū
一
qíng
舒
xiá
情
,
tiào
遐
huō
眺
fán
豁
jīn
烦
襟
。
rén
人
shēng
生
yì
亦
yǐ
已
láo
劳
,
shì
世
lù
路
fāng
方
qí
崎
qīn
嵚
qiě
。
yǒng
且
zhāo
咏
yǐn
招
zuò
隐
wú
作
,
wéi
无
míng
为
jì
名
qīn
迹
侵
。