即事君子堂五首

宋代 白玉蟾
枝头尚有烂黄梅,次第荷花白者开。 庭雀被人惊得惯,作群飞去又飞回。
zhī tóu shàng yǒu làn huáng méi   huā bái zhě kāi
tíng què bèi rén jīng guàn   zuò qún fēi yòu fēi huí