即事九首

唐代 司空图
宿雨川原霁,凭高景物新。陂痕侵牧马,云影带耕人。 十年深隐地,一雨太平心。匣涩休看剑,窗明复上琴。 明时那弃置,多病自迟留。疏磬和吟断,残灯照卧幽。 衰鬓闲生少,丹梯望觉危。松须依石长,鹤不傍人卑。 落叶频惊鹿,连峰欲映雕。此生诗病苦,此病更萧条。 旅思又惊夏,庭前长小松。远峰生贵气,残月敛衰容。 林鸟频窥静,家人亦笑慵。旧居留稳枕,归卧听秋钟。 华宇知难保,烧来又却修。只应巢燕惜,未必主人留。 幽鸟穿篱去,邻翁采药回。云从潭底出,花向佛前开。
宿 chuān yuán   píng gāo jǐng xīn bēi hén qīn   yún yǐng dài gēng rén
shí nián shēn yǐn   tài píng xīn xiá xiū kàn jiàn   chuāng míng shàng qín
míng shí zhì   duō bìng chí liú shū qìng yín duàn   cán dēng zhào yōu
shuāi bìn xián shēng shǎo   dān wàng jué wēi sōng shí zhǎng   bàng rén bēi
luò pín jīng 鹿   lián fēng yìng diāo shēng shī bìng   bìng gèng xiāo tiáo
yòu jīng xià   tíng qián zhǎng xiǎo sōng yuǎn fēng shēng guì   cán yuè liǎn shuāi róng
lín niǎo pín kuī jìng   jiā rén xiào yōng jiù liú wěn zhěn   guī tīng qiū zhōng
huá zhī nán bǎo   shāo lái yòu què xiū zhǐ yīng cháo yàn   wèi zhǔ rén liú
yōu niǎo chuān 穿   lín wēng cǎi yào huí yún cóng tán chū   huā xiàng qián kāi