即事二首

宋代 刘克庄
厨人失职晏忘炊,赖是先生贯忍饥。 一客覆羹真小事,举家食粥已多时。 自怜气馁鲜难脍,渐觉身轻鹤可骑。 屈指故交无厚禄,未知太保李公谁。
chú rén shī zhí yàn wàng chuī   lài shì xiān sheng guàn rěn
gēng zhēn xiǎo shì   jiā shí zhōu duō shí
lián něi xiān nán kuài   jiàn jué shēn qīng
zhǐ jiāo hòu   wèi zhī tài bǎo gōng shuí