记事

唐代 陆龟蒙
本作渔钓徒,心将遂疏放。苦为饥寒累,未得恣闲畅。 去年十二月,身住霅溪上。病里贺丰登,鸡豚聊馈饷。 巍峨卞山雪,凝冽不可向。瘦骨倍加寒,徒为厚缯纩。 晴来露青霭,千仞缺寻丈。卧恐玉华销,时时推枕望。 虽然营卫困,亦觉精神王。把笔强题诗,粗言瑰怪状。 吴兴郑太守,文律颇清壮。凤尾与鲸牙,纷披落杂唱。 缄书寄城内,搪突无以况。料峭采莲船,纵横簸天浪。 方倾谢公酒,忽值庄生丧。默默阻音徽,临风但惆怅。 春归迨秋末,固自婴微恙。岁晏弗躬亲,何由免欺诳。 今来观刈获,乃在松江并。门外两潮过,波澜光荡漾。 都缘新卜筑,是事皆草创。尔后如有年,还应惬微尚。 天高气味爽,野迥襟怀旷。感物动牢愁,愤时频肮脏。 平生乐篇翰,至老安敢忘。骏骨正牵盐,玄文终覆酱。 嗟今多赤舌,见善惟蔽谤。忖度大为防,涵容宽作量。 图书筐簏外,关眼皆賸长。饿隶亦胜无,薄田家所仰。 稍离饥寒患,学古真可强。圣道庶经营,世途多踉跄。 近闻天子诏,复许私酝酿。促使舂酒材,呼儿具盆盎。 宵长拥吟褐,日晏开书幌。我醉卿可还,陶然似元亮。
běn zuò diào   xīn jiāng suì shū fàng wèi hán lèi   wèi xián chàng
nián shí èr yuè   shēn zhù zhà shàng bìng fēng dēng   tún liáo kuì xiǎng
wēi é biàn shān xuě   níng liè xiàng shòu bèi jiā hán   wèi hòu zēng kuàng
qíng lái qīng ǎi   qiān rèn quē xún zhàng kǒng huá xiāo   shí shí tuī zhěn wàng
suī rán yíng wèi kùn   jué jīng shén wáng qiáng shī   yán guī guài zhuàng
xīng zhèng tài shǒu   wén qīng zhuàng fèng wěi jīng   fēn luò chàng
jiān shū chéng nèi   táng kuàng liào qiào cǎi lián chuán   zòng héng tiān làng
fāng qīng xiè gōng jiǔ   zhí zhuāng shēng sàng yīn huī   lín fēng dàn chóu chàng
chūn guī dài qiū   yīng wēi yàng suì yàn gōng qīn   yóu miǎn kuáng
jīn lái guān huò   nǎi zài sōng jiāng bìng mén wài liǎng cháo guò   lán guāng dàng yàng
dōu yuán xīn zhù   shì shì jiē cǎo chuàng ěr hòu yǒu nián   hái yīng qiè wēi shàng
tiān gāo wèi shuǎng   jiǒng jīn huái 怀 kuàng gǎn dòng láo chóu   fèn shí pín āng zāng
píng shēng piān hàn   zhì lǎo ān gǎn wàng jùn zhèng qiān yán   xuán wén zhōng jiàng
jiē jīn duō chì shé   jiàn shàn wéi bàng cǔn duó wéi fáng   hán róng kuān zuò liàng
shū kuāng wài   guān yǎn jiē shèng zhǎng è 饿 shèng   tián jiā suǒ yǎng
shāo hán huàn   xué zhēn qiáng shèng dào shù jīng yíng   shì duō liàng qiàng
jìn wén tiān zhào   yùn niàng shǐ 使 chōng jiǔ cái   ér pén àng
xiāo zhǎng yōng yín   yàn kāi shū huǎng zuì qīng hái   táo rán shì yuán liàng