即事

清代 洪亮吉
去冬淮安荒,民死十七八。天意未可知,水荒兼旱魃。 感兹财赋地,频复降兹罚。抑闻物力侈,商贾更轻滑。 土木既已繁,多金建崇刹。奢淫理召祸,谁复肯深察。 盛夏百草枯,炎炎肆诛杀。
dōng huái ān huāng   mín shí tiān wèi zhī shuǐ   huāng jiān hàn    
gǎn cái   pín jiàng wén chǐ shāng   gèng qīng huá    
fán   duō jīn jiàn chóng shā shē yín zhào huò shuí   kěn shēn chá    
shèng xià bǎi cǎo   yán yán zhū shā