即事

宋代 胡寅
梧叶经冬不识霜,杞茅蒙润已宜汤。 夜除爱日太和境,衣袂轻风单薄装。 盘绾翠丝春意近,盏浮清艳腊容光。 东君又试芳菲手,行乐宁嗟鬓转苍。
jīng dōng shí shuāng   máo méng rùn tāng
chú ài tài jìng   mèi qīng fēng dān zhuāng
pán wǎn cuì chūn jìn   zhǎn qīng yàn róng guāng
dōng jūn yòu shì fāng fēi shǒu   xíng níng jiē bìn zhuǎn cāng