即事

唐代 吴融
抵鹊山前云掩扉,更甘终老脱朝衣。晓窥青镜千峰入, 暮倚长松独鹤归。云里引来泉脉细,雨中移得药苗肥。 何须一箸鲈鱼脍,始挂孤帆问钓矶。
què shān qián yún yǎn fēi   gèng gān zhōng lǎo tuō cháo xiǎo kuī qīng jìng qiān fēng  
cháng sōng guī yún yǐn lái quán mài   zhōng yào miáo féi
zhù kuài   shǐ guà fān wèn diào