即事

唐代 杜甫
闻道花门破,和亲事却非。人怜汉公主,生得渡河归。 秋思抛云髻,腰支胜宝衣。群凶犹索战,回首意多违。
wén dào huā mén   qīn shì què fēi rén lián hàn gōng zhǔ   shēng de guī
qiū pāo yún   yāo zhī shèng bǎo qún xiōng yóu suǒ zhàn   huí shǒu duō wéi