寄沈云卿

宋代 吴惟信
津亭记得话分离,别后愁多只自知。梅坞雪消春到处,草堂灯暗夜深时。 纵然频有相思梦,争似同吟一首诗。几欲裁书凭雁寄,碧天无际雁来迟。
jīn tíng de huà fēn   bié hòu chóu duō zhī zhī méi xuě xiāo chūn dào chù cǎo   táng dēng àn shēn shí    
zòng rán pín yǒu xiāng mèng   zhēng tóng yín shǒu shī cái shū píng yàn   tiān yàn lái chí