寄圣俞

宋代 欧阳修
西陵山水天下佳,我昔谪官君所嗟。官闲憔悴一病叟,县古潇洒如山家。 雪消深林自斸笋,人响空山随摘茶。有时携酒探幽绝,往往上下穷烟霞。 岩荪绿缛软可藉,野卉青红春自华。风馀落蕊飞面旋,日暖山鸟鸣交加。 贪追时俗玩岁月,不觉万里留天涯。今来寂寞西冈口,秋尽不见东篱花。 市亭插旗斗新酒,十千得斗不可赊。材非世用自当去,一舸聱牙挥钓车。 君能先往勿自滞,行矣春洲生荻芽。
西 líng shān shuǐ tiān xià jiā   zhé guān jūn suǒ jiē guān xián qiáo cuì bìng sǒu xiàn   xiāo shān jiā    
xuě xiāo shēn lín zhǔ sǔn   rén xiǎng kōng shān suí zhāi chá yǒu shí xié jiǔ tàn yōu jué wǎng   wǎng shàng xià qióng yān xiá    
yán sūn 绿 ruǎn   huì qīng hóng chūn huá fēng luò ruǐ fēi miàn xuán   nuǎn shān niǎo míng jiāo jiā    
tān zhuī shí wán suì yuè   jué wàn liú tiān jīn lái gāng 西 kǒu qiū   jǐn jiàn dōng huā    
shì tíng chā dòu xīn jiǔ   shí qiān dòu shē cái fēi shì yòng dāng   áo huī diào chē    
jūn néng xiān wǎng zhì   xíng chūn zhōu shēng