寄圣俞

宋代 欧阳修
凌晨有客至自西,为问诗老来何稽。 京师车马曜朝日,何用扰扰随轮蹄。 面颜憔悴暗尘土,文字光彩垂虹霓。 空肠时如秋蚓叫,苦调或作寒蝉嘶。 语言虽巧身事拙,捷径趾蹈行非迷。 我今俸禄饱余剩,念子朝夕勤盐齑。 舟行每欲载米送,汴水六月乾无泥。 乃知此事尚难必,何况仕路如天梯。 朝廷乐善得贤众,台阁俊彦联簪犀。 朝阳鸣凤为时出,一枝岂惜容其栖。 古来磊落材与知,穷达有命理莫齐。 悠悠百年一瞬息,俯仰天地身醯鸡。 其间得失何足校,况与凫鹜争稗稊。 忆在洛阳年各少,对花把酒倾玻璃。 二十年间几人在,在者忧患多乖睽。 我今三载病不饮,眼眵不辨騧与骊。 壮心销尽忆闲处,生计易足才蔬畦。 优游琴酒逐渔钓,上下林壑相攀跻。 及身强健始为乐,莫待衰病须扶携。 行当买田清颍上,与子相伴把锄◇。
líng chén yǒu zhì 西   wèi wèn shī lǎo lái
jīng shī chē yào cháo   yòng rǎo rǎo suí lún
miàn yán qiáo cuì àn chén   wén guāng cǎi chuí hóng
kōng cháng shí qiū yǐn jiào   diào huò zuò hán chán
yán suī qiǎo shēn shì zhuō   jié jìng zhǐ dǎo xíng fēi
jīn fèng bǎo shèng   niàn zi zhāo qín yán
zhōu xíng měi zài sòng   biàn shuǐ liù yuè qián
nǎi zhī shì shàng nán   kuàng shì tiān
cháo tíng shàn xián zhòng   tái jùn yàn lián zān
zhāo yáng míng fèng wéi shí chū   zhī róng
lái lěi luò cái zhī   qióng yǒu mìng
yōu yōu bǎi nián shùn   yǎng tiān shēn
jiān shī xiào   kuàng zhēng bài
zài luò yáng nián shǎo   duì huā jiǔ qīng
èr shí nián jiān rén zài   zài zhě yōu huàn duō guāi kuí
jīn sān zài bìng yǐn   yǎn chī biàn guā
zhuàng xīn xiāo jǐn xián chǔ   shēng cái shū
yōu yóu qín jiǔ zhú diào   shàng xià lín xiāng pān
shēn qiáng jiàn shǐ wéi   dài shuāi bìng xié
háng dāng mǎi tián qīng yǐng shàng   zi xiāng bàn chú