鸡声 其二

明代 徐渭
自许圆吭全令德,未输丹顶擅鸣皋。香消几唤山窗午,漏断频呼海日高。 杜曲尽教催鬓老,秦关曾放窃狐逃。翰音也是登天物,肯向梧桐羡凤毛。
yuán kēng quán lìng   wèi shū dān dǐng shàn míng gāo xiāng xiāo huàn shān chuāng lòu   duàn pín hǎi gāo    
jìn jiào cuī bìn lǎo   qín guān céng fàng qiè táo hàn yīn shì dēng tiān kěn   xiàng tóng xiàn fèng máo