寄慎伯筠

宋代 王安石
世网挂士如蛛丝,大不及取小缀之。 宜乎倜傥不低敛,醉脚踏倒青天低。 前日才能始谁播,一口惊张万夸和。 雷公诉帝喘欲吹,咸恐声名塞天破。 文章喜以怪自娱。 不肯裁缩要有余。 多为峭句不姿媚,天骨老硬无皮肤。 人传书染莫对当,破卵惊出鸾凤翔。 人间下笔不肯屈,铁索急缠蛟龙僵。 少年意气强不羁,虎胁插翼白日飞。 欲将独立夸万世,笑诮李白为疾儿。 四天无壁才可家,醉胆愤痒遣酒拏。 欲偷北斗酌竭酒,力拔太华镳鲸牙。 世儒口软声似蝇,好於壮士为忌憎。 我独久仰愿一见,浩歌不敢儿女声。
shì wǎng guà shì zhū   xiǎo zhuì zhī
tǎng liǎn   zuì jiǎo dào qīng tiān
qián cái néng shǐ shuí   kǒu jīng zhāng wàn kuā
léi gōng chuǎn chuī   xián kǒng shēng míng sāi tiān
wén zhāng guài
kěn cái suō yào yǒu
duō wèi qiào 姿 mèi   tiān lǎo yìng
rén chuán shū rǎn duì dāng   luǎn jīng chū luán fèng xiáng
rén jiān xià kěn   tiě suǒ chán jiāo lóng jiāng
shào nián qiáng   xié chā bái fēi
jiāng kuā wàn shì   xiào qiào bái wèi ér
tiān cái jiā   zuì dǎn fèn yǎng qiǎn jiǔ
tōu běi dǒu zhuó jié jiǔ   tài huá biāo jīng
shì kǒu ruǎn shēng shì yíng   hǎo zhuàng shì wèi zēng
jiǔ yǎng yuàn jiàn   hào gǎn ér shēng