寄山中人

唐代 温庭筠
月中一双鹤,石上千尺松。素琴入爽籁,山酒和春容。 幽瀑有时断,片云无所从。何事苏门生,携手东南峰。
yuè zhōng shuāng   shí shàng qiān chǐ sōng qín shuǎng lài   shān jiǔ chūn róng
yōu yǒu shí duàn   piàn yún suǒ cóng shì mén shēng   xié shǒu dōng nán fēng