稽山雪

宋代 陆游
高人采药来禹穴,骨瘦巉然鬓眉白。 结茅分得野鹿场,一夜北风三尺雪。 明朝过午势愈恶,虎兕交迹人声绝。 虚窗纵横丛竹入,幽涧荒寂孤松折。 冻吟孰窥袁安户,僵卧秃尽苏武节。 人生饥寒固亦有,养气不动真豪杰。 希名後世吾所耻,姓字宁与身俱灭。 班马复生无自书,我作此歌空激烈。
gāo rén cǎi yào lái xué   shòu chán rán bìn méi bái  
jié máo fēn de 鹿 chǎng   běi fēng sān chǐ xuě  
míng cháo guò shì è   jiāo rén shēng jué  
chuāng zòng héng cóng zhú   yōu jiàn huāng sōng zhé  
dòng yín shú kuī yuán ān   jiāng jǐn jié  
rén shēng hán yǒu   yǎng dòng zhēn háo jié  
míng hòu shì suǒ chǐ   xìng níng shēn miè  
bān shēng shū   zuò kōng liè