寄尚颜师

唐代 吴融
僧中难得静,静得是吾师。到阙不求紫,归山只爱诗。 临风翘雪足,向日剃霜髭。自叹眠漳久,双林动所思。
sēng zhōng nán de jìng   jìng shì shī dào quē qiú   guī shān zhǐ ài shī
lín fēng qiào xuě   xiàng shuāng tàn mián zhāng jiǔ   shuāng lín dòng suǒ