寄上韩愈侍郎

唐代 王建
重登大学领儒流,学浪词锋压九州。不以雄名疏野贱, 唯将直气折王侯。咏伤松桂青山瘦,取尽珠玑碧海愁。 叙述异篇经总别,鞭驱险句最先投。碑文合遣贞魂谢, 史笔应令谄骨羞。清俸探将还酒债,黄金旋得起书楼。 参来拟设官人礼,朝退多逢月阁游。见说云泉求住处, 若无知荐一生休。
zhòng dēng xué lǐng liú   xué làng fēng jiǔ zhōu xióng míng shū jiàn  
wéi jiāng zhí zhé wáng hóu yǒng shāng sōng guì qīng shān shòu   jǐn zhū hǎi chóu
shù piān jīng zǒng bié   biān xiǎn zuì xiān tóu bēi wén qiǎn zhēn hún xiè  
shǐ yìng lìng chǎn xiū qīng fèng tàn jiāng hái jiǔ zhài   huáng jīn xuán shū lóu
cān lái shè guān rén   cháo tuì 退 duō féng yuè yóu jiàn shuō yún quán qiú zhù chù  
ruò zhī jiàn shēng xiū