寄陕府内兄郭冏端公

唐代 姚合
蹇钝无大计,酷嗜进士名。为文性不高,三年住西京。 相府执文柄,念其心专精。薄艺不退辱,特列为门生。 事出自非意,喜常少于惊。春榜四散飞,数日遍八纮。 眼始见花发,耳得闻鸟鸣。免同去年春,兀兀聋与盲。 家寄河朔间,道路出陕城。暌违逾十年,一会豁素诚。 同游山水穷,狂饮飞大觥。起坐不相离,有若亲弟兄。 中外无亲疏,所算在其情。久客贵优饶,一醉旧疾平。 家远归思切,风雨甚亦行。到兹恋仁贤,淹滞一月程。 新诗忽见示,气逸言纵横。缠绵意千里,骚雅文发明。 永昼吟不休,咽喉干无声。羁贫重金玉,今日金玉轻。
jiǎn dùn   shì jìn shì míng wéi wén xìng gāo   sān nián zhù 西 jīng
xiāng zhí wén bǐng   niàn xīn zhuān jīng báo tuì 退   liè wéi mén shēng
shì chū fēi   cháng shǎo jīng chūn bǎng sàn fēi   shù biàn hóng
yǎn shǐ jiàn huā   ěr wén niǎo míng miǎn tóng nián chūn   lóng máng
jiā shuò jiān   dào chū shǎn chéng kuí wéi shí nián   huì huō chéng
tóng yóu shān shuǐ qióng   kuáng yǐn fēi gōng zuò xiāng   yǒu ruò qīn xiōng
zhōng wài qīn shū   suǒ suàn zài qíng jiǔ guì yōu ráo   zuì jiù píng
jiā yuǎn guī qiè   fēng shén xíng dào liàn rén xián   yān zhì yuè chéng
xīn shī jiàn shì   yán zòng héng chán mián qiān   sāo wén míng
yǒng zhòu yín xiū   yān hóu gàn shēng pín zhòng jīn   jīn jīn qīng