寄如皋冒辟疆

明代 彭孙贻
河梁与子一携手,云在高天雁横斗。空江日落无素书,千里风尘隔杯酒。 忆昔避兵秦溪傍,渔舟八口同仓黄。荒山橡栗饥戴釜,淫雨泥涂足裹创。 我家兄弟半存亡,枯鱼泪尽天茫茫。嗟我君子忧高堂,袱被翻然归故乡。 欲留不留扁舟去,欲别不别临歧语。踯躅悲歌《惜晤》篇,六年江海各烽烟。 渔人桃花隔蛮洞,蜀帝炎荒叫杜鹃。钟山伐遍孝陵柏,史本窜尽思宗编。 君卧朴巢长却扫,搜诗自订三唐稿。义熙处士一陶潜,同谷哀歌惟杜老。 我行度岭虔台去,肠断先臣尽忠处。介推绵上只余灰,徐孺南州少遗絮。 天涯踪迹断浮萍,匿影枯桑息倦翎。忽枉故人双鲤讯,挑镫字照三秋萤。 君今四十能高举,羡尔鸿妻佐舂杵。为儿事亲之日长,有母此身未敢许。 贞松堂上青扶疏,不受秦官五大夫。春风药阑雪寒牖,羡君乐事无不有。 沈酣千日乱离年,花月七言文字友。鄙人东海望清光,目送南鸿一搔首。 尺书为我报相思,遥折梅花为君寿。
liáng zi xié shǒu   yún zài gāo tiān yàn héng dòu kōng jiāng luò shū   qiān fēng chén bēi jiǔ
bīng qín bàng   zhōu kǒu tóng cāng huáng huāng shān xiàng dài   yín guǒ chuàng
jiā xiōng bàn cún wáng   lèi jǐn tiān máng máng jiē jūn zi yōu gāo táng   bèi fān rán guī xiāng
liú liú piān zhōu   bié bié lín zhí zhú bēi piān   liù nián jiāng hǎi fēng yān
rén táo huā mán dòng   shǔ yán huāng jiào juān zhōng shān biàn xiào líng bǎi   shǐ běn cuàn jìn zōng biān
jūn cháo zhǎng què sǎo   sōu shī dìng sān táng gǎo 稿 chǔ shì táo qián   tóng āi wéi lǎo
xíng lǐng qián tái   cháng duàn xiān chén jìn zhōng chù jiè tuī mián shàng zhǐ huī   nán zhōu shǎo
tiān zōng duàn píng   yǐng sāng juàn líng wǎng rén shuāng xùn   tiāo dèng zhào sān qiū yíng
jūn jīn shí néng gāo   xiàn ěr hóng 鸿 zuǒ chōng chǔ wèi ér shì qīn zhī zhǎng   yǒu shēn wèi gǎn
zhēn sōng táng shàng qīng shū   shòu qín guān dài chūn fēng yào lán xuě hán yǒu   xiàn jūn shì yǒu
shěn hān qiān luàn nián   huā yuè yán wén yǒu rén dōng hǎi wàng qīng guāng   sòng nán hóng 鸿 sāo shǒu
chǐ shū wèi bào xiāng   yáo zhé méi huā wèi jūn shòu 寿