寄任子忠
老去怀人鬓已秋,江山犹带别时愁。
碧云不隔相思梦,几度吟魂到客舟。
lǎo
老
qù
去
huái
怀
rén
人
bìn
鬓
yǐ
已
qiū
秋
,
jiāng
江
shān
山
yóu
犹
dài
带
bié
别
shí
时
chóu
愁
。
bì
碧
yún
云
bù
不
gé
隔
xiāng
相
sī
思
mèng
梦
,
jǐ
几
dù
度
yín
吟
hún
魂
dào
到
kè
客
zhōu
舟
。