姬人怨服散篇

南北朝 江总
薄命夫婿好神仙,逆愁高飞向紫烟。金丹欲成犹百鍊,玉酒新熟几千年。 妾家邯郸好轻薄,特忿仙童一丸药。自悲行处绿苔生,何悟啼多红粉落。 莫轻小妇狎春风,罗袜也得步河宫。云车欲驾应相待,羽衣未去幸须同。 不学箫史还楼上,会逐姮娥戏月中。
mìng 婿 hǎo shén xiān   chóu gāo fēi xiàng yān jīn dān chéng yóu bǎi liàn   jiǔ xīn shú qiān nián
qiè jiā hán dān hǎo qīng   fèn 忿 xiān tóng wán yào bēi xíng chǔ 绿 tái shēng   duō hóng fěn luò
qīng xiǎo xiá chūn fēng   luó de gōng yún chē jià yīng xiāng dài   wèi xìng tóng
xué xiāo shǐ hái lóu shàng   huì zhú héng é yuè zhōng