姬人怨

南北朝 江总
天寒海水惯相知。 空床明月不相宜。 庭中芳桂憔悴叶。 井上疎桐零落枝。 寒灯作花羞夜短。 霜鴈多情恒结伴。 非为陇水望秦川。 直置思君肠自断。
tiān hán hǎi shuǐ guàn xiāng zhī
kōng chuáng míng yuè xiāng
tíng zhōng fāng guì qiáo cuì
jǐng shàng shū tóng líng luò zhī
hán dēng zuò huā xiū duǎn
shuāng yàn duō qíng héng jié bàn
fēi wéi lǒng shuǐ wàng qín chuān
zhí zhì jūn cháng duàn