寄人一首

明代 宗臣
浮飙动广野,白日惨无色。之子在万里,山川渺难极。 豺狼满路衢,况复荆与棘。我欲往从之,惜无晨风翼。 因风寄瑶华,岁事日云夕。去往鲜欢悰,抚膺长叹息。
biāo dòng guǎng 广   bái cǎn zhī zài wàn shān   chuān miǎo nán    
chái láng mǎn   kuàng jīng wǎng cóng zhī   chén fēng    
yīn fēng yáo huá   suì shì yún wǎng xiān huān cóng   yīng cháng tàn