寄人

明代 魏学洢
西风峭急愁云结,镇日闭门春事劣。几回伫旭射窗纱,褰帘又诧红梅折。 年年二月乱花香,今年尚堕前年雪。柴扉萧索客来稀,剧谭谁伴玲珑舌。 步兵习懒爱沉酣,文园耽句成消渴。常闻外靖难内宁,随身小病何须绝。 忽然长啸盼吴钩,离奇病骨非雄桀。平生壮志勒燕然,会须踏碎千山月。 丈人刘览古人齐,间通弘景岐黄说。奚奴松下晒书回,连云剪药清泉冽。 石铛曾否煮金樱,相诒乞在蒲觞节。
西 fēng qiào chóu yún jié   zhèn mén chūn shì liè huí zhù shè chuāng shā qiān   lián yòu chà hóng méi zhé    
nián nián èr yuè luàn huā xiāng   jīn nián shàng duò qián nián xuě chái fēi xiāo suǒ lái   tán shuí bàn líng lóng shé    
bīng lǎn ài chén hān   wén yuán dān chéng xiāo cháng wén wài jìng nán nèi níng suí   shēn xiǎo bìng jué    
rán cháng xiào pàn gōu   bìng fēi xióng jié píng shēng zhuàng zhì lēi yàn rán huì   suì qiān shān yuè    
zhàng rén liú lǎn rén   jiān tōng hóng jǐng huáng shuō sōng xià shài shū huí lián   yún jiǎn yào qīng quán liè    
shí chēng céng fǒu zhǔ jīn yīng   xiāng zài shāng jié