寄人

宋代 耶律铸
空翠扑晴影,轻黄著柳枝。春风恋游子,浑似纵游时。 除醉更无事,忆君方有诗。如何一片月,两地照相思。
kōng cuì qíng yǐng   qīng huáng zhù liǔ zhī chūn fēng liàn yóu   hún zòng yóu shí
chú zuì gèng shì   jūn fāng yǒu shī piàn yuè   liǎng zhào xiàng