寄戚子云

元代 仇远
七不能堪一不成,閒云自恨出山轻。柳枝骆马爱心断,莼菜鲈鱼归兴生。 薄宦栖栖留泮水,故人渺渺隔台城。对床风雨何时卜,共剪青灯话到明。
néng kān chéng   xián yún hèn chū shān qīng liǔ zhī luò ài xīn duàn   chún cài guī xīng shēng
báo huàn liú pàn shuǐ   rén miǎo miǎo tái chéng duì chuáng fēng shí bo   gòng jiǎn qīng dēng huà dào míng