偈 其一

唐代 智常
归宗事理绝,日轮正当午。自在如师子,不与物依怙。 独步四山顶,优游三大路。吹嘘飞禽堕,嚬呻众兽怖。 机竖箭易及,影没手难覆。施张如工使,剪截成尺度。 巧镂万盘名,归宗还似土。语密音声绝,理妙言难措。 弃个耳还聋,取个目还瞽。一镞破三关,分明箭后路。
guī zōng shì jué   lún zhèng dāng zai shī  
shān dǐng   yōu yóu sān chuī fēi qín duò   pín shēn zhòng shòu
shù jiàn   yǐng méi shǒu nán shī zhāng gōng shǐ 使   jiǎn jié chéng chǐ
qiǎo lòu wàn pán míng   guī zōng hái shì yīn shēng jué   miào yán nán cuò
ěr hái lóng   hái sān guān   fēn míng jiàn hòu