季秋既望吾族子侄以老人会于我家名曰燕老集此意亦可尚醉后写其意

宋代 陈著
飒飒西风来,吹不开眉端。团团空中月,照不见肺肝。 菊花仍旧香,过雁秋年年。我怀人得知,流光逝如川。 况此苟活身,包羞天地閒。不如先露晞,安用空流连。 儿辈何为者,芋栗菘藿盘。将以寿我酒,岁晚松在山。 我谓非我意,掉头三长叹。绕膝不肯离,且笑且进言。 陶潜杜少陵,逢时更多艰。何尝便忘躯,得酒即开颜。 父子恩爱重,一刻难轻拚。世路虽偪仄,天道又好还。 但是强健在,心事终已宽。是亦菽水具,非如五鼎难。 庶几诗礼风,聊以娱亲安。再拜固以请,愿领家庭欢。 勤勤苦费辞,细听理亦然。强饮竟成醉,援笔如狂颠。 梗概粗以见,不觉盈长笺。呼儿为我歌,勿与醒者传。
西 fēng lái   chuī kāi méi duān tuán tuán kōng zhōng yuè zhào   jiàn fèi gān    
huā réng jiù xiāng   guò yàn qiū nián nián huái rén 怀 zhī liú   guāng shì chuān    
kuàng gǒu huó shēn   bāo xiū tiān xián xiān ān   yòng kōng liú lián    
ér bèi wéi zhě   sōng huò pán jiāng shòu 寿 jiǔ suì   wǎn sōng zài shān    
wèi fēi   diào tóu sān cháng tàn rào kěn qiě   xiào qiě jìn yán    
táo qián shǎo líng   féng shí gèng duō jiān cháng biàn wàng 便   jiǔ kāi yán    
ēn ài zhòng   nán qīng pàn shì suī tiān   dào yòu hǎo huán    
dàn shì qiáng jiàn zài   xīn shì zhōng kuān shì shū shuǐ fēi   dǐng nán    
shù shī fēng   liáo qīn ān zài bài qǐng yuàn   lǐng jiā tíng huān    
qín qín fèi   tīng rán qiáng yǐn jìng chéng zuì yuán   kuáng diān    
gěng gài jiàn   jué yíng cháng jiān ér wèi   xǐng zhě chuán