偈倾一百六十九首

宋代 释智朋
散为器者,乃道之漓。 适於变者,乃法之弊。 衲僧家,如何是事事无碍底句。 济北老秃兵,明州憨布袋。 人天眼目,渥洼真产。 踏杀天下人,今古何曾间。 马师不曾过去,衲僧自生隔远。 不隔远,蜀旱不旱, 蜀有彭汉。
sàn wèi zhě   nǎi dào zhī  
shì biàn zhě   nǎi zhī  
sēng jiā   shì shì shì ài  
běi lǎo bīng   míng zhōu hān dài  
rén tiān yǎn   zhēn chǎn  
shā tiān xià rén   jīn zēng jiān  
shī céng guò   sēng shēng yuǎn  
yuǎn   shǔ hàn hàn  
shǔ yǒu péng hàn