寄清流许令

宋代 郭祥正
霅溪皎寒玉,霅山卧苍龙。我方穷眺览,忽与旌阳逢。 教告非俗语,泠泠启昏蒙。我旧骑蹇驴,君去跨冥鸿。 一别十五载,旷怀渴清风。今闻佩县印,高凤潜衰蓬。 谁信五彩烂,卑栖能自容。终当振羽翮,万里沧溟东。
zhà jiǎo hán   zhà shān cāng lóng fāng qióng tiào lǎn   jīng yáng féng    
jiào gào fēi   líng líng hūn mēng jiù jiǎn jūn   kuà míng hóng   鸿  
bié shí zài   kuàng huái 怀 qīng fēng jīn wén pèi xiàn yìn gāo   fèng qián shuāi péng    
shuí xìn cǎi làn   bēi néng róng zhōng dāng zhèn wàn   cāng míng dōng