继前韵督敦仁和诗

宋代 欧阳澈
抠衣幸每蹑膺门,了了惭非孔氏孙。麈尾既容闻吐屑,毫端合许见摛云。 羲皇况已傲彭泽,屈宋安能过广文。白璧一双如见掷,解貂准拟换融樽。
kōu xìng měi niè yīng mén   liǎo liǎo cán fēi kǒng shì sūn zhǔ wěi róng wén xiè háo   duān jiàn chī yún    
huáng kuàng ào péng   sòng ān néng guò guǎng 广 wén bái shuāng jiàn zhì jiě   diāo zhǔn huàn róng zūn