寄彭州高三十五使君适虢州岑二十七长史参三十韵

唐代 杜甫
故人何寂寞,今我独凄凉。老去才难尽,秋来兴甚长。 物情尤可见,辞客未能忘。海内知名士,云端各异方。 高岑殊缓步,沈鲍得同行。意惬关飞动,篇终接混茫。 举天悲富骆,近代惜卢王。似尔官仍贵,前贤命可伤。 诸侯非弃掷,半刺已翱翔。诗好几时见,书成无信将。 男儿行处是,客子斗身强。羁旅推贤圣,沈绵抵咎殃。 三年犹疟疾,一鬼不销亡。隔日搜脂髓,增寒抱雪霜。 徒然潜隙地,有腼屡鲜妆。何太龙钟极,于今出处妨。 无钱居帝里,尽室在边疆。刘表虽遗恨,庞公至死藏。 心微傍鱼鸟,肉瘦怯豺狼。陇草萧萧白,洮云片片黄。 彭门剑阁外,虢略鼎湖旁。荆玉簪头冷,巴笺染翰光。 乌麻蒸续晒,丹橘露应尝。岂异神仙宅,俱兼山水乡。 竹斋烧药灶,花屿读书床。更得清新否,遥知对属忙。 旧宫宁改汉,淳俗本归唐。 济世宜公等,安贫亦士常。蚩尤终戮辱,胡羯漫猖狂。 会待祅氛静,论文暂裹粮。
rén   jīn liáng lǎo cái nán jǐn   qiū lái xīng shén zhǎng
qíng yóu jiàn   wèi néng wàng hǎi nèi zhī míng shì   yún duān fāng
gāo cén shū huǎn   shěn bào tóng háng qiè guān fēi dòng   piān zhōng jiē hùn máng
tiān bēi luò   jìn dài wáng shì ěr guān réng guì   qián xián mìng shāng
zhū hóu fēi zhì   bàn áo xiáng shī hǎo shí jiàn   shū chéng xìn jiāng
nán ér xíng chǔ shì   dòu shēn qiáng tuī xián shèng   shěn mián jiù yāng
sān nián yóu nüè   guǐ xiāo wáng sōu zhī suǐ   zēng hán bào xuě shuāng
rán qián   yǒu miǎn xiān zhuāng tài lóng zhōng   jīn chū chù fáng
qián   jìn shì zài biān jiāng liú biǎo suī hèn   páng gōng zhì cáng
xīn wēi bàng niǎo   ròu shòu qiè chái láng lǒng cǎo xiāo xiāo bái   táo yún piàn piàn huáng
péng mén jiàn wài   guó lüè dǐng páng jīng zān tóu lěng   jiān rǎn hàn guāng
zhēng shài   dān yīng cháng shén xiān zhái   jiān shān shuǐ xiāng
zhú zhāi shāo yào zào   huā 屿 shū chuáng gèng qīng xīn fǒu   yáo zhī duì shǔ máng
jiù gōng níng gǎi hàn   chún běn guī táng
shì gōng děng   ān pín shì cháng chī yóu zhōng   jié màn chāng kuáng
huì dài yāo fēn jìng   lùn wén zàn guǒ liáng