寄潘南山
秋风吹散锦溪云,一笑南山雨后新。诗妙尽从言外得,《易》微谁见画前真?
登山脚健何妨老,留客情深不计贫。朱吕月林传故事,他年还许上西邻。
qiū
秋
fēng
风
chuī
吹
sàn
散
jǐn
锦
xī
溪
yún
云
,
yī
一
xiào
笑
nán
南
shān
山
yǔ
雨
hòu
后
xīn
新
shī
。
miào
诗
jǐn
妙
cóng
尽
yán
从
wài
言
dé
外
yì
得
,
wēi
《
shuí
易
jiàn
》
huà
微
qián
谁
zhēn
见
画
前
真
?
dēng
登
shān
山
jiǎo
脚
jiàn
健
hé
何
fáng
妨
lǎo
老
,
liú
留
kè
客
qíng
情
shēn
深
bù
不
jì
计
pín
贫
zhū
。
lǚ
朱
yuè
吕
lín
月
chuán
林
gù
传
shì
故
tā
事
,
nián
他
hái
年
xǔ
还
shàng
许
xī
上
lín
西
邻
。