寄庞若云用梁同庵韵

明代 释函是
窗间犹见数峰青,已报秋归霜满庭。添我道情空落落,赚谁人事独惺惺。 红炉点亦欺残腊,万派声须到巨溟。倚石惯知寒瀑味,乘风无限意泠泠。
chuāng jiān yóu jiàn shù fēng qīng   bào qiū guī shuāng mǎn tíng tiān dào qíng kōng luò luò zhuàn   shuí rén shì xīng xīng    
hóng diǎn cán   wàn pài shēng dào míng shí guàn zhī hán wèi chéng   fēng xiàn líng líng