金字经 秋夜

元代 佚名
我来山中宿。夜深云满衣。月皎风清星斗稀。惊鸟无所依。 乖秋意。卧将箫管吹。
lái shān zhōng 宿 shēn yún mǎn yuè jiǎo fēng qīng xīng dǒu jīng niǎo suǒ
guāi qiū jiāng xiāo guǎn chuī