斤竹岭

宋代 张嵲
胧胧晓月淡,暠暠晨霜秋。 弃马沙金平,步过草地岭。 仰登上层云,俯降入深井。 回潭冷更清,岭树疏逾整。 蹊荒陈叶深,山回微路永。 雪霰迷远空,岚烟护绝境。 关门仅可辨,归涂难具省。 设险得地形,戎丑期远屏。 宽辞满衣雪,曛黑到绝顶, 石浅微溜喧,独觉空山静。 形寂寝逾熟,山白梦方醒。 去路望更遥,陟降怯深泞。 婿水碧于蓝,何由放烟艇。
lóng lóng xiǎo yuè dàn   hào hào chén shuāng qiū  
shā jīn píng   guò cǎo lǐng  
yǎng dēng shàng céng yún   jiàng shēn jǐng  
huí tán lěng gèng qīng   lǐng shù shū zhěng  
huāng chén shēn   shān huí wēi yǒng  
xuě xiàn yuǎn kōng   lán yān jué jìng  
guān mén jǐn biàn   guī nán shěng  
shè xiǎn de xíng   róng chǒu yuǎn píng  
kuān mǎn xuě   xūn hēi dào jué dǐng  
shí qiǎn wēi liū xuān   jué kōng shān jìng  
xíng qǐn shú   shān bái mèng fāng xǐng  
wàng gèng yáo   zhì jiàng qiè shēn nìng  
婿 shuǐ lán   yóu fàng yān tǐng