锦鹧鸪 三更一笛一联,胡仲父落梅之句也。词人所称,予惜不见其全篇,遂为足之

明代 杨慎
梦断罗浮绰约丛。玉龙鳞甲缀帘栊。自孤花底三更月,却怨楼头一笛风。 寒料峭,晓葱珑。劝君莫放酒杯空。雪儿清唱山香舞,要把霜毛晕醉红。
mèng duàn luó chuò yuē cóng lóng lín jiǎ zhuì lián lóng huā sān gēng yuè   què yuàn lóu tóu fēng
hán liào qiào   xiǎo cōng lóng quàn jūn fàng jiǔ bēi kōng xuě ér qīng chàng shān xiāng   yào shuāng máo yūn zuì hóng