金盏子·眼底时光

宋代 陈著
眼底时光,奈老来、如何奈得秋何。黄叶最多情,天分付、凉意一声先做。是处著露莎蛩,也酸吟相和。新雁想,飞到故都徘徊,未忍轻过。往事是堪唾。红枣信、烽折尽任他。湖山桂香自好,笙歌舫、沈沈醉也谁拖。可怜瘦月凄凉,把兴亡看破。如今□,但留下满城□,西风悲些。
yǎn shí guāng   nài lǎo lái nài qiū huáng zuì duō qíng   tiān fèn liáng shēng xiān zuò shì chù zhù shā qióng   suān yín xiāng xīn yàn xiǎng   fēi dào pái huái   wèi rěn qīng guò wǎng shì shì kān tuò hóng zǎo xìn fēng zhé jǐn rèn shān guì xiāng hào   shēng fǎng shěn shěn zuì shuí tuō lián shòu yuè liáng   xīng wáng kàn jīn     dàn liú xià mǎn chéng     西 fēng bēi xiē