金盏子

宋代 吴文英
见开,有新邑之役。D479来西馆,篱落间嫣然一枝可爱,见似人而喜,为赋此解 赏月梧园,恨广寒宫树,晓风摇落。莓砌扫珠尘,空肠断、熏炉烬销残萼。殿秋尚有余花,锁烟窗云幄。新雁又、无端送人江上,短亭初泊。 篱角。梦依约。人一笑、惺忪翠袖薄。悠然醉魂唤醒,幽丛畔、凄香雾雨漠漠。晚吹乍颤秋声,早屏空金雀。明朝想,犹有数点蜂黄,伴我斟酌。
jiàn kāi   yǒu xīn zhī   D   4   7   9 D479 lái 西   guǎn luò jiān yān rán zhī   ài jiàn shì   rén ér
shǎng yuè yuán   hèn guǎng 广 hán gōng shù   xiǎo fēng yáo luò méi sǎo zhū chén   kōng cháng duàn xūn jìn xiāo cán è diàn 殿 qiū shàng yǒu huā   suǒ yān chuāng yún xīn yàn yòu duān sòng rén jiāng shàng   duǎn tíng chū
jiǎo mèng yuē rén xiào xīng sōng cuì xiù báo yōu rán zuì hún huàn xǐng   yōu cóng pàn xiāng wǎn chuī zhà chàn qiū shēng   zǎo píng kōng jīn què míng cháo xiǎng   yóu yǒu shǔ diǎn fēng huáng   bàn zhēn zhuó