金盏子

宋代 史达祖
奖绿催红,仰一番膏雨,始张春色。未踏画桥烟,江南岸、应是草秾花密。尚忆溅裙苹溪,觉诗愁相觅。光风外,除是倩莺烦燕,谩通消息。 梨花夜来白。相思梦、空兰一林。月深深柳枝巷陌,难重遇、弓弯两袖云碧。见说倦理秦筝,怯春葱无力。空遣恨,当时留字。秀句,苍苔蠹壁。
jiǎng 绿 cuī hóng   yǎng fān gāo   shǐ zhāng chūn wèi huà qiáo yān   jiāng nán àn yìng shì cǎo nóng huā shàng jiàn qún píng   jué shī chóu xiāng guāng fēng wài   chú shì qiàn yīng fán yàn   mán tōng xiāo xi
huā lái bái xiāng mèng kōng lán lín yuè shēn shēn liǔ zhī xiàng   nán zhòng gōng wān liǎng xiù yún jiàn shuō juàn qín zhēng   qiè chūn cōng kōng qiǎn hèn   dāng shí liú xiù   cāng tái