金盏子

宋代 晁端礼
断魂凝睇。望故国迢迢,倦摇征辔。恨满西风,有千里云山,万重烟水。遥夜枕冷衾寒,数更筹无寐。想伊家、应也背著孤灯,暗弹珠泪。 屈指。重算归期,知他是何时见去里。翻思绣阁旧时,无一事,只管爱争闲气。及至恁地单栖,却千般追悔。从今后,彼此记取,厌厌况味。
duàn hún níng wàng guó tiáo tiáo   juàn yáo zhēng pèi hèn mǎn 西 fēng   yǒu qiān yún shān   wàn zhòng yān shuǐ yáo zhěn lěng qīn hán   shù gēng chóu mèi xiǎng jiā yīng bèi zhù dēng   àn dàn zhū lèi
zhǐ chóng suàn guī   zhī shì shí jiàn fān xiù jiù shí   shì   zhǐ guǎn ài zhēng xián zhì nèn dān   què qiān bān zhuī huǐ cóng jīn hòu     yān yān kuàng wèi