金章宗手植松在寿安山西岭上

清代 查慎行
寿安山头一老松,从下仰视青童童。羽衣仙人拥盖立,柄短却作伛偻容。 我思蹑屩苦无伴,范老兴到许我从。婆娑初自枝亚入,中乃可置一亩宫。 四傍四枝分四面,侧理横出交蓬松。东西南北不相顾,意到各自成虬龙。 中间大枝裘挈领,高势一揽收群雄。其帝峭壁截牙角,直下千尺方藏锋。 苍髯翠尾掉空际,蜿蜒饮涧天投虹。千山万山似摇动,鳞甲未敛云濛濛。 须臾夕阳转西麓,胁下畟畟生微风。一声老鹤忽飞出,竽籁散入邻庵钟。 老僧指似时代古,手植传自金章宗。是时朔南罢兵革,贡使一一舟车通。 明昌泰和号极治,击球诈马习俗同。近郊亭馆恣游宴,逐兽不入深榛丛。 遗山野史有深意,国亡事去忍更攻。孤臣饮泣记旧恨,肯畏后世议不公。 洗妆楼空春月白,射柳圃废秋花红。一朝故物独留此,郁郁幸自蟠苍穹。 迩来四百四十载,坐阅桑海如飘蓬。轮囷差堪伍社栎,潇洒犹足骄秦封。 君不见报国门前数株树,托根悔落尘埃中。
shòu 寿 ān shān tóu lǎo sōng   cóng xià yǎng shì qīng tóng tóng xiān rén yōng gài   bǐng duǎn què zuò róng
niè juē bàn   fàn lǎo xīng dào cóng suō chū zhī   zhōng nǎi zhì gōng
bàng zhī fēn miàn   héng chū jiāo péng sōng dōng 西 nán běi xiāng   dào chéng qiú lóng
zhōng jiān zhī qiú qiè lǐng   gāo shì lǎn shōu qún xióng qiào jié jiǎo   zhí xià qiān chǐ fāng cáng fēng
cāng rán cuì wěi diào kōng   wān yán yǐn jiàn tiān tóu hóng qiān shān wàn shān shì yáo dòng   lín jiǎ wèi liǎn yún méng méng
yáng zhuǎn 西   xié xià shēng wēi fēng shēng lǎo fēi chū   lài sàn lín ān zhōng
lǎo sēng zhǐ shí dài   shǒu zhí chuán jīn zhāng zōng shì shí shuò nán bīng   gòng shǐ 使 zhōu chē tōng
míng chāng tài hào zhì   qiú zhà tóng jìn jiāo tíng guǎn yóu yàn   zhú shòu shēn zhēn cóng
shān shǐ yǒu shēn   guó wáng shì rěn gèng gōng chén yǐn jiù hèn   kěn wèi hòu shì gōng
zhuāng lóu kōng chūn yuè bái   shè liǔ fèi qiū huā hóng zhāo liú   xìng pán cāng qióng
ěr lái bǎi shí zài   zuò yuè sāng hǎi piāo péng lún qūn chà kān shè   xiāo yóu jiāo qín fēng
jūn jiàn bào guó mén qián shù zhū shù   tuō gēn huǐ luò chén āi zhōng