金盏倒垂莲

宋代 佚名
依约疏林,见盈盈春意,几点霜蕤。应是东君,试手作芳菲。粉面倚、天风微笑,是日暖、雪已晴时。人静么凤翩翩,踏碎残枝。幽香浑无著处,甚一般雨露,独占清奇。淡月疏云,何处不相宜。陌上报春来也,但绿暗、青子离离。桃杏应仗先容,次第追随。
yuē shū lín   jiàn yíng yíng chūn   diǎn shuāng ruí yìng shì dōng jūn   shì shǒu zuò fāng fēi fěn miàn tiān fēng wēi xiào   shì nuǎn xuě qíng shí rén jìng me fèng piān piān   suì cán zhī yōu xiāng hún zhù chù   shén bān   zhàn qīng dàn yuè shū yún   chǔ xiāng shàng bào chūn lái   dàn 绿 àn qīng táo xìng yīng zhàng xiān róng   zhuī suí